Trúc Tử nói đến khô cả cổ họng, hắn cũng chẳng phải người câu nệ, liền cúi người vươn tay vốc một vốc nước mưa, uống một ngụm, cố ra vẻ hào sảng nói: “Hảo tửu!”
Tiểu nhị mỉm cười trêu chọc: “Ngươi còn uống ra được mùi vị giang hồ sao?”
Trúc Tử quay đầu nhìn chằm chằm người này, nghiêm túc hỏi: “Ôn đại ca, ngươi làm sao mà dụ được Lưu cô nương vậy? Hay là ngươi dạy ta đi, để sau này ta cũng tìm được một người vợ.”
Tiểu nhị vẻ mặt đầy thâm ý, nói: “Dựa vào tướng mạo.”




